Category: Drawing Lies

  • Bạch trà

    Loooooong time no see. For my dream of white camellias… Xin mang em đi cùng anh mấy mùa bạch trà đã nở. Sao em nơi đây lặng lẽ một mình, ngóng theo ai đang bên ai. Mơ đêm mưa xuân, Phượng Hoàng đậu nhánh trà mi… (Đóa Bạch Trà – Bùi Lan Hương)

  • Em đã lỡ yêu người không thương em…

    Kiểu thích thì cầm cọ quẹt quẹt như mình rất phụ thuộc cảm hứng: một bức trong bộ “Tứ bình” này nặn 3 tháng chưa xong nổi phần chính, mà bức này như được Tổ nghề độ – 3 tiếng xong… Cũng chưa hoàn thiện, nhưng ít ra đã lên màu được rồi! Gọi là…

  • Kiều mệnh khúc

    Đợt này nhờ “Ngày chưa giông bão” bản cover qua-thung-lũng-kiểu-cục-súc của Tùng Dương (theo bình luận mang tính hài hước của giang cư mận), mình biết đến Bùi (NOT Trần 😏) Lan Hương. Nghe một số bài nhưng chỉ ưng thêm được giai điệu của “Kiều mệnh khúc“. “Fan” của Đoạn Trường Tân Thanh cơ…

  • Xin lỗi

    Xin lỗi, tôi sai rồi, được không?Vốn cứ nghĩ tim mình còn ngóng trôngMà rốt cuộc, nực cười, như thế đóSao quen được dối trá tựa lông hồng… Xin lỗi, buông tôi bay, được không?Đừng trói chân hững hờ trong lồng trốngĐã chẳng màng nâng niu hay ấp ủTrong giấc ngủ, buông một chén rượu…

  • Gọi

    Hỡi những miền sông trải mênh mông quên lãng Hỡi những trăng tàn hấp hối dặm quan sanHỡi những sương tan trên lững lờ bờ cỏHỡi lời còn bỏ ngỏ… xin soi tỏ cùng ai…

  • Sunset lady

    Sunset lady

    Anh là ai? Mà tôi lại là ai? … Người là ánh sáng (明), bóng đêm (暝), Là câu thề ước (盟) không quên (銘) tỏ bày (鳴), Người là thăm thẳm (冥) mây bay, Mưa (溟) sa cỏ (蓂), ướt mi dày trầm tư (瞑).

  • Lagom

    Lagom, just about enough but not too much. That RIGHT feeling which is unexplainable for a logic-urged mind. I’m still rather confused…

  • Mưa, khói, và mây…

    Vẽ cũng cực chứ. Mà đôi khi còn tốn thời gian hơn viết. Nhưng thực sự có những xúc cảm mà ngòi sắt chỉ đành bất lực, nhường lại sân khấu cho ngòi chì tỏa rạng. Vẽ những thứ mình yêu, chỉ đơn giản đưa tay họa thành, chứ không chật vật loay hoay để…

  • Tôi vẫn đợi cơn mơ

    Còn đợi chăng, nàng đợi trăng, thuở ấy? Vẫn mơ thôi, giấc mơ tôi, ngày nào…