
Xin lỗi, tôi sai rồi, được không?
Vốn cứ nghĩ tim mình còn ngóng trông
Mà rốt cuộc, nực cười, như thế đó
Sao quen được dối trá tựa lông hồng…
Xin lỗi, buông tôi bay, được không?
Đừng trói chân hững hờ trong lồng trống
Đã chẳng màng nâng niu hay ấp ủ
Trong giấc ngủ, buông một chén rượu nồng…
Leave a comment