Có những việc cố mãi cũng chẳng thành. Có những nơi đi mãi cũng chẳng đến được. Và có những người…
Chẳng biết phải nói sao.
Dường như là chẳng còn gì để nói.
Lúc như vậy, tôi sẽ trốn đến Đồng. Ở đó có Đồng Điệu ngọt ngào an ủi, có Đồng Giao tĩnh lặng sẻ chia, có Đồng Muối khẽ khàng thấu hiểu, cả Đồng Cỏ bông đùa duyên dáng.
Tôi thích ở chốn này, níu kéo cơn mưa qua vội vã, từng giọt rơi như buông thả ngã đời. Thiếu một mảnh vườn con, cần một khoanh rừng vắng; nhưng đã có sương, có cây, có mơ hồ chống chếnh: dưới rặng đèn vàng say tỏ nỗi đơn côi.
Nghe gió, ngắm mưa, ngửi mùi thơm hơi nhẫn đắng của café mộc mạc…
Tôi đến Đồng, một hôm mưa như thế…


Ah, thêm một chú mèo béo, lẽ chẳng cần gì hơn.
ĐỒNG
@56 Võ Văn Dũng, Đống Đa, Hà Nội.
Leave a reply to Sofia Ng. Cancel reply