Cẩm nang sở thích ăn uống theo tâm trạng

Just for jun 🙂

Khi mệt mỏi chán nản: ăn món nước, chua dịu để giảm stress, cảm giác như muốn chìm vào bể nước sóng sánh vậy. Nếu có thể thì nên ăn sữa chua hoặc kem chua, cũng tạo cảm giác tương tự. Tuyệt đối đừng ăn mấy món ngọt xỉu, chỉ tạo cảm giác “high” giả tạo tức thời thôi. Vị chua hậu mới mang lại hiệu quả thư giãn lâu dài giống màu hồng.

Khi buồn bã đau khổ: ăn soup kem vì vừa dễ nuốt, vừa vỗ về vị giác bằng cảm giác sánh mịn, ngậy béo và mùi thơm của bơ và hành được “nâu-hoá”. Không cần kèm theo bánh mì nướng làm chi cả: thả bánh mì vào tô soup, rất dễ giống như đang rơi nước mắt, càng dễ khóc hơn.

Khi vui vẻ hăng hái: ăn gỏi cuốn, vừa tươi mát, vừa gọn lẹ, cảm giác cắn một miếng dứt khoát rồi thưởng thức trọn vẹn vị hương trong khoang miệng mới kích thích làm sao. Chống chỉ định ăn salad, dễ biến tâm trạng xẹp lép như bóng bay xì hơi ngay lập tức.

Salad củ cải đường, phô-mai sữa dê và hạt óc chó caramel. Chanh sả phết nhờ 😎 thế mới cần thảnh thơi quý’s tộc

Khi thoải mái thảnh thơi: ăn salad, kiêu kì xắn 1 lát táo, nhón 1 quả olive, thêm miếng cá hồi… Cứ như tiểu thư quý sờ tộc chanh sả hết nấc. Lúc này thì kể cả có bày thêm đĩa “Spaghetti al nero di seppia” đen thùi lùi cũng thấy nó đáng yêu, hấp dẫn.

Khi tức giận khó ở: nhai kẹo cao su, ăn khoai tây chiên, hoặc thứ gì đó giòn giòn, và uống trà chanh, giống như đang nhai/nuốt cái cục tức (hoặc cái đứa gây nên cục tức đó) vậy.

Khi trăn trở hoài nghi: Alpeliebe nè, M&M nè, Pocky nữa… hoặc bất cứ thứ gì có thể đổ đống ra mà gẩy, đếm, xếp hình, hoặc lúng búng trong miệng. Tranh thủ nghĩ, tranh thủ vần vò đầu óc, có khi lại “Eureka” được ấy!

Còn gì nữa không nhỉ? Từ từ nghĩ tiếp vậy 😀


Comments

3 responses to “Cẩm nang sở thích ăn uống theo tâm trạng”

  1. có một nghiên cứu chỉ ra là trong điều kiện căng thẳng áp lực, việc ăn những món độc hại xấu xa mà thông thường người ta vẫn tự hạn chế bản thân là một biện pháp để giải tỏa. Kiểu như ông ăn kiêng, ngồi làm bài kiểm tra 1 tiếng rưỡi khó lòi mắt xong, ra khỏi phòng thi mà mời ăn bánh donut thì nhiều khả năng ông í sẽ ăn. Stress làm người ta buông lỏng lý trí và ngược lại, buông lỏng lý trí là một chốn tạm trú để trốn stress.

    Những lúc cần suy nghĩ, mình thường ăn cơm chiên. Mãi sau mới biết ăn cơm chiên (Dương Châu chẳng hạn) thì không phải nghĩ xem ăn miếng cơm này với thức ăn gì, miếng to hay miếng bé, có chấm mắm sốt gì không… Tự dưng nó thành đam mê luôn.

    Liked by 1 person

    1. Căng thẳng, khó chịu, bực tức… nói chung là stress như bạn nói, khiến não bộ buộc cơ thể tăng năng suất vận hành của vài bộ phận khác như hệ thống tự vệ thay thế cho nó. Cách dễ dàng hơn cả là “ăn”.
      Đó là một trong những lý do vì sao đồ ăn vặt (kể cả là nhóm unhealthy) vẫn được tiêu thụ nhiều đến vậy, mặc dù hầu hết mọi người đều biết chúng không tốt cho sức khỏe.
      Mình thì “đốt” tiền cho trà (trái cây, không sữa) nhiều hơn. Cơm chiên thì chắc phải chọn lúc đói, vì mình hơi bị OCD: ăn hết suất thì không nổi, mà ăn không hết thì lại còn stress nữa =))

      Liked by 1 person

      1. thực ra là do stress nên họ hạ thấp năng lực kiểm soát bản thân xuống. Sau đó vì đã làm những việc tội lỗi, tự dưng họ thấy cuộc đời này dễ chịu hẳn. Nó là một kiểu tự cân bằng, đem một thứ cực đoan (hoặc cực khoái) để bù lại cho thứ cực hình. Cứ cái gì bình thường không được làm thì nó sẽ là thứ giúp giải tỏa.

        Cơm rang (cơm chiên) mình ăn bao nhiêu cũng được, nếu ngon. Thực ra nó không phải là biện pháp giải tỏa của mình mà đúng hơn là một cỗ xe để đưa mình đi qua đoạn gập ghềnh thì đúng hơn. Còn để giải tỏa thì có nhiều thứ khác bao gồm cả đồ để ăn và đồ không để ăn.

        Liked by 1 person

Leave a reply to Thăng Long đệ bét kiếm Cancel reply