Cả cuộc đời…
Bạn sẽ gặp bao nhiêu người trong cuộc đời mình? Sẽ có mấy lần rung động? Và sẽ yêu đến bất chấp mọi điều?
Có lẽ giữa vạn vạn con người, bạn sẽ gặp một người bạn đời, để yêu – trong bình lặng và tin tưởng, chấp nhận và bao dung, như một lẽ tự nhiên. Cũng có thể bởi vì chúng ta đều hiểu và chấp nhận một sự thật buồn tẻ, rằng: cứ kiếm tìm một nửa hoàn hảo trong mông lung mờ mịt, chẳng bằng yên ổn với một mảnh ghép vừa đủ…
Tôi cũng là như thế đấy.
Cho đến một ngày: tôi lạc lối.
Trái tim này đã bao lần lỗi nhịp. Nhưng sau hết thảy dường như chỉ là ảo ảnh hư vô, là dục vọng đầy vị kỷ và hèn nhát.
Đôi khi tôi tự hỏi: “Đã bao giờ mình yêu thật lòng?”.
Cứ bước vào cõi mơ, vươn tay trong lớp sương mờ bảng lảng, nghe ríu rít chim kêu và lào xào lá vẫy, khi nắng lung linh trong tầm mắt và thoang thoảng một mùi hương trầm lặng… Dẫn lối chân đi như giữa rừng hồng mùa quả chín, ngọt ngào quyến rũ đến mê mệt. Rồi phủ bóng đêm cho hồn mình quạnh quẽ, chẳng có ánh sao nào le lói đồng cảm. Tựa vực sâu hun hút phả từng cơn lạnh lẽo, mà cũng như sóng giữa bể trào dâng… Rồi có khi mỏi mệt rã rời, chỉ muốn dừng chân nằm lại. Nhưng thăm thẳm đâu đó, trái tim và tâm hồn tôi vẫn thổn thức, mạnh mẽ và đầy hy vọng, khi mỗi sớm mai ánh sáng ngập tràn không gian.
Đó là một ngày mùa hạ, nắng rợp vàng mênh mang, tôi nhận ra mình lại lạc lối.
Tôi biết lòng tôi đã bắt đầu sai đường. Tôi biết người lái đò còn chở những con trăng, còn gieo những vần thơ và còn chờ bao mùa lá trổ… Tôi biết mình chỉ là một đốm mây giữa bầu trời rất rộng, và biết nắng sẽ chói chang đến nhường nào nếu cứ gồng mình bay lên sát mặt trời. Trong khi… tôi nào có đôi cánh Icarus!
Đôi lúc ngẫm lại, cảm thấy rất mông lung. Chẳng biết cuộc đời tại sao phức tạp đến thế: có rất nhiều những kẻ phù phiếm, có những kẻ tham lam, lật lọng, và có những kẻ tội đồ đáng thương…
Có thể đó đơn giản là lẽ sống của họ. Cứ cố kiếm tìm câu trả lời giống như đi trên một con đường dài vô tận, và cô đơn.
…
Tôi thấy mình đứng giữa vườn hoa cải, xung quanh là bát ngát màu vàng rợp nắng, rung rinh rập rờn tựa triệu triệu đôi cánh bướm Trang Chu, rồi tôi thấy mình cúi xuống khẽ thì thầm với những cành hoa – bướm ấy: “Nên đi về đâu?”.
Gió mơn man thổi, những cành hoa – bướm dập dờn như sóng, nhưng tuyệt nhiên chẳng hồi đáp nửa lời.
Ngước mắt lên, tôi biết con đường trước mặt dài đằng đẵng, biết lối rẽ kia mịt mù, và tôi còn biết, nơi xa ấy… là vực thẳm vô cùng tận… Nhưng, đồng cải trải vàng, và ai đó – có lẽ – đang đợi tôi… Tôi chỉ không biết đâu là thực, nào là mơ. Đôi chân như lún đi trong xoáy lũ ngợp màu chói chang ấy.
Rồi chợt thấy trong chớp mắt rùng mình, tôi lại thành một cánh bướm, đang vẫy vùng thoát khỏi vỏ kén chật chội. Đôi cánh bé nhỏ điên cuồng đập gió, vẫn chẳng biết về đâu…
Đừng như thế nữa!
Đừng gieo hương hoa vào lòng ta,
Đừng gợi gió ve vuốt tóc ta,
Đừng ríu rít như chim kêu ru hồn ta say ngủ…
Đừng mời gọi ta đắm chìm trong cơn mơ…
Bởi vì, ta không sợ mình sẽ ngủ say. Ta chỉ sợ ngủ rồi phải tỉnh, sau cơn mơ ngọt ngào êm đẹp…
Là bóng tối,
Bàng hoàng,
Một mình ta chống đỡ…

Leave a comment