Tag: Writings

  • 口寂しい大間 刺身

    Tự nhiên “nghĩ ra” từ này. Chẳng biết có đúng không? Khéo sai tè le. Nhưng mình thích! Đã mấy năm nay, lệ thường là 08/3 sẽ đi ăn hàng Nhật. Hôm qua cũng thế… Nhưng càng có tuổi, lại càng thấy nhạt nhẽo. Ắt hẳn vì mình chưa đủ tầm để được ghé nhà…

  • Nếu như anh chết…

    Nếu một ngày anh chết, Rất bình yên với nến và hoa, Hay đớn đau vật vã khôn cùng, Chắc anh cũng chẳng muốn em biết đâu… Nên thiết tha làm gì?! Nếu một ngày anh chết, Ắt có vô số người than khóc, tiếc thương Cần chi buông một tiếng thở dài Đến từ…

  • WHO LET THE WAR OUT?!

    Về mặt ngôn ngữ học, “chiến tranh” được phân loại là một danh từ trừu tượng, bởi ta không thể cảm nhận “chiến tranh” bằng những giác quan thông thường. Nhưng dưới góc độ vị nhân sinh căn bản nhất, có một sự thật rất rành mạch, rằng ta thực sự cảm nhận được nó.…

  • [Repost] Augury?

    Can’t recall how it came into my mind :-\ The new year is coming so close… And I have some rough thoughts… Tôi chỉ muốn hỏi: rồi sẽ đi đâu về đâu? Người đã chết, người ngã gục trong bóng tối, và có người lao đao… Sáng hay tối? Sáng mà tối. Ngày đang tàn……

  • Đông hồ

    Bỉ ngạn lộ khê yên phác phác 彼岸露溪煙撲撲 Thử ốc quân đàm tích thê thê 此屋君曇跡悽悽 Nước hồ lặng, sương giăng giăng, chờ một bóng hạc băng ngang rặng khói xám. Nhà ngõ nhỏ, bóng người thưa, thấu trong lòng dấu xưa buồn thê thiết… Vạn vật trên đời khi vỡ đều có âm thanh,…

  • SAU NGÀY TẬN THẾ, VŨ TRỤ NÀY VẪN KHÔNG CÓ ANH

    Nơi thế giới có những đám mây vàng ửng hồng lơ lửng, có cánh bướm trắng mang đốm sao dập dờn dưới nắng trong, có thuyền thong dong căng một mảnh buồm lá đục, có gã mèo lười ve vẩy chiếc đuôi cong… Thế giới rất thơ và vô cùng lắng đọng ấy, là thế…

  • Chênh vênh

    Có những chênh vênh nào đâu chỉ nhất thời.Có những chơi vơi trải dài tựa sinh mệnh.Ưu tư là một bệnhCủa tâm hồn cỏn con…Một bàn tay năm ngón:Đo đạc bao vuông tròn;Chụm còn rớt hơi mưa,Xòe rơi thưa vệt nắng.Vũ trụ này phẳng lặng,Lòng người quá vô biên.Em nhắm mắt nằm nghiêng,Tính riêng chuyện…

  • FOODAHOLIC: QUÀ RƯƠI HÀ NỘI

    Mùa thu – cái mùa khó chiều nhất năm, như cô bé má đào thích náu rồi bất ngờ ùa ra, theo hương sữa hương hoa và những khoảng nắng giòn trong trẻo. Thu năm nay Hà Nội cũng thế. Được một ngày nắng hửng mênh mang đẹp, qua đêm sau lại ủ ễ mưa…

  • FOODAHOLIC: SỐT TRỨNG MUỐI LÀM THẾ NÀO CHO NGON?

    Nghe nói đông nay Bấc sớm về. Giữa tiết trời đương ỉu lại bất chợt đổ mưa mấy bữa, tôi nhớ vạt nắng chiều cuộn giòn những phiến lá bằng lăng, thèm cảm giác rụt vai trong áo mỏng, và da diết thương thương một bờ vai dịu dàng… Đó là hoài niệm của tôi…

  • FOODAHOLIC: BÚN BÒ HUẾ, SỢI NHỚ SỢI THƯƠNG

    Quán bún ngày ấy nằm ở góc đường nơi nhà văn hiện thực phê phán Nguyễn Công Hoan đương cắp “Cái thủ lợn”[1] tình cờ gặp Đại tướng Nguyễn Chí Thanh 😜 Đến khi ngồi gõ những chữ này, tôi vẫn còn hình dung rất rõ khung cảnh và những xúc cảm dâng lên theo…