Tag: Poetry

  • Tống trản

    Viết gửi những người sẽ rời xa… Người ta đến rồi người ta lại đi. Có khi đi rồi người ta lại trở về. Không phải lần gặp gỡ nào cũng dài lâu. Không phải duyên liêm châu nào cũng đẹp. Làm sao để tháng năm trôi qua, dẫu bụi trần ám phủ, vẫn giữ…

  • Ước

    Có ai còn yêu mà mỗi lần từ biệt đều mong là vĩnh viễn? Ước rằng biến cố bỗng xảy ra Và chúng ta trở thành những lục địa trôi xa mãi mãi… Chẳng bao giờ gặp lại. Lẽ ngày thường ta đang tồn tại Như hai tảng băng trôi… Em có thể biện minh…

  • Nợ

    Bốn năm về trước, tôi từng viết mấy dòng bâng khuâng: “Tôi thấy nhớ một người Một người không yêu nữa Tôi thấy thương một người Một người quá xa xôi” Từ ngày nói với người, rằng: “Em đã trả hết nợ cho anh rồi“, hình như, quả thật, tôi chẳng còn yêu người nữa.…

  • Em đã lỡ yêu người không thương em…

    Kiểu thích thì cầm cọ quẹt quẹt như mình rất phụ thuộc cảm hứng: một bức trong bộ “Tứ bình” này nặn 3 tháng chưa xong nổi phần chính, mà bức này như được Tổ nghề độ – 3 tiếng xong… Cũng chưa hoàn thiện, nhưng ít ra đã lên màu được rồi! Gọi là…

  • Một cuộc trò chuyện không mục đích [và không tồn tại]

    さよなら大好きな人 – 私が最初に学んだ日本の歌、10年以上前に… さよなら大好きな人 さよなら大好きな人 まだ大好きな人 くやしいよとても 悲しいよとても もうかえってこない それでも私の大好きな人 *** Bạch thầy, lục đạo luân hồi, cớ đâu kiếp này con lại là một phàm nhân? Ắt hẳn bởi tuệ căn chưa đủ, tuệ pháp chưa sâu và trần duyên còn lâu mới dứt… Con nguyện như hòn đá không vá nổi trời kia,…

  • Nếu như anh chết…

    Nếu một ngày anh chết, Rất bình yên với nến và hoa, Hay đớn đau vật vã khôn cùng, Chắc anh cũng chẳng muốn em biết đâu… Nên thiết tha làm gì?! Nếu một ngày anh chết, Ắt có vô số người than khóc, tiếc thương Cần chi buông một tiếng thở dài Đến từ…

  • Đông hồ

    Bỉ ngạn lộ khê yên phác phác 彼岸露溪煙撲撲 Thử ốc quân đàm tích thê thê 此屋君曇跡悽悽 Nước hồ lặng, sương giăng giăng, chờ một bóng hạc băng ngang rặng khói xám. Nhà ngõ nhỏ, bóng người thưa, thấu trong lòng dấu xưa buồn thê thiết… Vạn vật trên đời khi vỡ đều có âm thanh,…

  • Chênh vênh

    Có những chênh vênh nào đâu chỉ nhất thời.Có những chơi vơi trải dài tựa sinh mệnh.Ưu tư là một bệnhCủa tâm hồn cỏn con…Một bàn tay năm ngón:Đo đạc bao vuông tròn;Chụm còn rớt hơi mưa,Xòe rơi thưa vệt nắng.Vũ trụ này phẳng lặng,Lòng người quá vô biên.Em nhắm mắt nằm nghiêng,Tính riêng chuyện…

  • Kiều mệnh khúc

    Đợt này nhờ “Ngày chưa giông bão” bản cover qua-thung-lũng-kiểu-cục-súc của Tùng Dương (theo bình luận mang tính hài hước của giang cư mận), mình biết đến Bùi (NOT Trần 😏) Lan Hương. Nghe một số bài nhưng chỉ ưng thêm được giai điệu của “Kiều mệnh khúc“. “Fan” của Đoạn Trường Tân Thanh cơ…

  • Thời gian & Nghịch lý

    1. Thời gian vội thật đấyKhép mi một phút giâyNgười đi, hơi thở lỡMắt cay đã đong đầy 2. Nào ai hứa gì đâuThời gian có dài lâuThêm một lần ngoảnh lạiSương đã bạc mái đầu 3. Tôi thấy nhớ một ngườiMột người không yêu nữaTôi thấy thương một ngườiMột người quá xa xôi 4.…