Category: Slices of Life
-
Một cái chén trà…
Một cái chén trà, làm quà cả câu chuyện. Thích trà đã lâu lâu, chưa dám nhận là mê sâu, chỉ thỉnh thoảng tha lôi mấy thứ trà cụ lỉnh kỉnh về bày hoặc mày mò mua dăm loại trà là lạ uống thử. Chắc đôi chục năm nữa cũng chưa đủ trình thẩm trà…
-
[CHECK-INHOLIC] Tàng Kiều
La Farine. Em “đỏng đảnh”, “trái khoáy”, “khó chiều”… Nhưng chiều được em thì thành quả mỹ mãn. Em như khuê các tường Đông, nép mình nơi ngõ vắng vẻ. Muốn gặp em cũng phải lần mò chỉ vẽ… Em lại còn có “thì”: phục sức điểm trang bao thanh nhã, cho nên em hứa…
-
Ước
Có ai còn yêu mà mỗi lần từ biệt đều mong là vĩnh viễn? Ước rằng biến cố bỗng xảy ra Và chúng ta trở thành những lục địa trôi xa mãi mãi… Chẳng bao giờ gặp lại. Lẽ ngày thường ta đang tồn tại Như hai tảng băng trôi… Em có thể biện minh…
-
[CHECKIN-HOLIC] ĐỒNG.
Có những việc cố mãi cũng chẳng thành. Có những nơi đi mãi cũng chẳng đến được. Và có những người… Chẳng biết phải nói sao. Dường như là chẳng còn gì để nói. Lúc như vậy, tôi sẽ trốn đến Đồng. Ở đó có Đồng Điệu ngọt ngào an ủi, có Đồng Giao tĩnh…
-
Một cuộc trò chuyện không mục đích [và không tồn tại]
さよなら大好きな人 – 私が最初に学んだ日本の歌、10年以上前に… さよなら大好きな人 さよなら大好きな人 まだ大好きな人 くやしいよとても 悲しいよとても もうかえってこない それでも私の大好きな人 *** Bạch thầy, lục đạo luân hồi, cớ đâu kiếp này con lại là một phàm nhân? Ắt hẳn bởi tuệ căn chưa đủ, tuệ pháp chưa sâu và trần duyên còn lâu mới dứt… Con nguyện như hòn đá không vá nổi trời kia,…
-
Hà của tôi, “Hà Nội”
Hà của tôi, Tôi đã nghe âm thanh của hồ hởi Exuberance sounds call meLen lỏi trong từng ngõ nhỏ thân quen From familiar small alleysThế mới biết trong trái tim mình thèm I know deeply in my heartMột Hà Nội, chẳng rất đỗi dịu êm… Seeking unmellow Hanoi… Tôi đắm đuối một Hà Nội…
-
Lạc lối
Cả cuộc đời… Bạn sẽ gặp bao nhiêu người trong cuộc đời mình? Sẽ có mấy lần rung động? Và sẽ yêu đến bất chấp mọi điều? Có lẽ giữa vạn vạn con người, bạn sẽ gặp một người bạn đời, để yêu – trong bình lặng và tin tưởng, chấp nhận và bao dung,…
-
Trời Đà Lạt xanh, và người Đà Lạt lành
Tôi yêu bầu trời xanh ngăn ngắt ấy, tưởng như lúc nào cũng mang hơi thở thổn thức của mùa hè đầy hoài niệm: sau cơn mưa rào vội vã, nắng mới lên, gió đương thổi, mây còn ngẩn ngơ, trong lành, dịu mát… Đến Đà Lạt rồi, đặt chân lên những con đường dốc…
-
Những hoàng hôn em đã đi qua
Hoàng hôn đã trôi ngang em Để anh còn dọc theo triền nhớ Đêm về hỏi những cơn mơ Khói sương bảng lảng, hững hờ mi ai…