[REPOST] Akti Selenis

Chẳng nhớ viết khi nào, chắc đã 15 năm đến nơi. Nhân dịp tìm được bản viết tay, ngồi gõ lại và chỉnh sửa đôi chút. Nếu ngày xưa không lười, có khi viết được mấy cuốn tiểu thuyết cũng nên 😆

Vi ngồi trên mỏm cao nhất bãi đá Bạc, ngồi trầm ngâm hướng mắt ra xa…

Biển mịt mù sương màu xanh xám, ánh đèn biển vật vờ xoay như ảnh ảo. Những nhát cắt bàng bạc ảm đạm nhá lên rồi vội vàng trốn mất dạng. Gió ngoài kia chắc là hun hút lắm – ở đây mà Vi còn thấy gai người. Đôi lúc Vi hoặc tưởng: gió mạnh đủ hất Vi lên, chới với, chơi vơi, giữa bồng bềnh sương biển… rồi rơi… rơi chậm… chậm…

Vi chưa biết khi chạm vào mặt biển, Vi sẽ tan ra… như thế nào…

Vi luôn ước đi ra biển, làm khói.

Vi sẽ tan ra thành khói. Vi sẽ bay, như bây giờ mây bay trước mặt.

Giò ù ù. Lớp lớp sương sậm màu cuồn cuộn trôi. Trái tim hơi nghẹn lại, Vi nheo mắt, rung rung hàng mi lấp lánh nước: có gì đó đang tiến gần đến đây. Khi mờ như một vệt mây, khi rõ muốn hóa thành hình hài. Sao Vi thấy quen thuộc đến thế!

Tâm trí bỗng bừng lên nỗi nhớ nhung, về một ngày, một người, một thời chưa xa lắm.

– Leo, Leo, ôi, Leo…

Tiếng gọi thất thanh âm vang trong sương mờ vần vụ. Bước chân vô định như gió cuộn sóng xô, Vi cứ đi theo bóng dáng ấy.

Vi lại lên mỏm cao nhất bãi đá Bạc, và ngồi.

Vi đợi tiếng vĩ cầm của Leo.

Ôi, Leo!

Biển của Vi yêu, biển mà Vi ôm ấp. Ấy thế nhưng, biển đã đưa Leo đi rồi. Chàng đi, đi mãi, đi mang theo không chỉ hành lý nhỏ, đi mang theo cả nửa hồn Vi chết lặng. Nửa hồn này vất vưởng ở triền Hoa.

Đã ba mùa hoa Larz nở hết, những cánh hoa trắng ngần còn thiết tha đợi…

Leo không về đâu! Leo đã quên mất tất cả! Leo của ngày qua đâu còn nữa!

Leo!

Đêm qua, Vi nằm mộng. Vi thấy hoa Larz nở trái mùa – như lời hứa của Leo – cả cội Larz trắng bung lấp lóa tựa vầng trăng vành vạnh, Ngọc vĩ cầm khẽ ngân nga bản Kyanos Akti Selenis reo vui.

Chàng nhớ không, Leo, chàng hứa sẽ về mà?

Leo ơi, chàng đã đi rồi…

Vi nhớ đôi mắt màu khói lấp lánh trong ánh nguyệt quang huyền ảo; nhớ nụ cười cũng trong xanh và xa xăm như thế. Trăng như tan ra, sương như tan ra, và hoa như tan ra…

Tiếng vĩ cầm réo rắt vọng về từ cõi thiên đàng.

Leo, chàng ở nơi đó có còn yêu em nữa không? Đáy mắt chàng liệu còn lưu lại đường nét thuộc về gương mặt em? Hay nhắm nghiền chìm đắm vào khúc nhạc ấy? Thượng đế ơi, người có đang lắng nghe giai điệu này chăng?  

Dear Lord, when I get to Heaven
Please let me bring my man
When he comes, tell me that you’ll let him in
Father, tell me if you can

Ôi Leo, hoa Larz đã nở rồi. Chàng biết chăng?


Comments

Leave a comment