Có ai còn yêu mà mỗi lần từ biệt đều mong là vĩnh viễn?
Ước rằng biến cố bỗng xảy ra
Và chúng ta trở thành những lục địa trôi xa mãi mãi…
Chẳng bao giờ gặp lại.

Lẽ ngày thường ta đang tồn tại
Như hai tảng băng trôi…
Em có thể biện minh rằng sóng kia chìm nổi,
Lại không lừa dối được, một dòng nước đơn côi
Hoặc chỉ khi đại dương mênh mông đã trở nên rừng núi,
Và hoang mạc trổ hoa dập dờn trong gió thổi…
Nơi lưu dấu chân ta đều chẳng còn nhớ nổi
Bóng hình nào, đã đến, rồi đi…
Em biết rằng cũng chẳng ích chi
Nhưng vẫn ước:
Đừng đến khi gặp lại.
Leave a comment