Can’t recall how it came into my mind :-\
The new year is coming so close… And I have some rough thoughts…
Tôi chỉ muốn hỏi: rồi sẽ đi đâu về đâu?
Người đã chết, người ngã gục trong bóng tối, và có người lao đao…
Sáng hay tối?
Sáng mà tối.
Ngày đang tàn…
Khi bóng đêm ập xuống, những tiếng khóc sẽ vang và hồi chuông ấy sẽ rung lên trong không trung, báo hiệu sự mở màn của tai họa càn quét.
Lửa sẽ cháy ngút trời.
Máu sẽ đỏ đường đi.
Những bóng người nháo nhác hoảng loạn, tựa như những nhát cắt chớp lóe trước mặt.
Rồi chỉ còn lại tro tàn.

Khói âm ẩm và nồng nặc rát mũi, tiếng lép bép còn nghe được cho đến nhiều ngày sau.
Những hàng rào thép gai sẽ vây bủa, chạy dài theo biên giới đến cuối chân trời.
Cổng sắt lạnh lẽo sừng sững đóng lại.
Nắng mùa đông yếu ớt… chia cắt đôi bờ…
Khi xuân qua thu tới, nước trên sông lững lờ đưa đẩy. Gió xào xạc khô khốc. Cỏ tràn lan khắp chân tường. Thép đã rỉ, vẫn trơ trơ tứa máu bất kỳ ai. Một con chim đã chết, chết héo khô giữa những làn dây thép, cũng chẳng lo cáo chuột rình tha. Đã lâu chẳng còn thấy chúng…
Đi dọc bức tường xám, men theo những sợi gai, tôi rùng mình ớn lạnh.
Máu đã đổ bao nhiêu, thấm ướt cả đất này, cho màu phù sa đau thương bi tráng. Nhưng súng đạn vẫn còn. Máy bay vẫn gầm rú và nòng pháo vẫn hướng lên không. Và những phố phường vẫn sụp đổ dưới gót giày đinh sầm sập…
Những hàng rào thép gai vẫn còn…
Và lần này, hoa hồng có nở được không? Cành lá có mọc trên bức tường kim loại sắc nhọn tua tủa? Nụ có kết thành để đơm bông đón được bình minh?
Đêm tối. Đêm tối thăm thẳm và im lìm vĩnh hằng.
Cái cảm giác chờ đợi tia sáng lóe lên ở đằng Đông, khi gió thổi lạnh lẽo mang theo những tiếng rên và lời thì thầm nguyền rủa… Đó là một cảm giác thật tuyệt vọng.
Tôi đã gục ngã, gục ngã trong chính hồn mình, vì tôi chẳng còn tin tưởng.
Đã không còn cái thời chung vai hợp sức. Chỉ còn những hơi vàng sáng chói, những tuyên thệ sáo rỗng và những khổ đau trên chính tay nhau. Có khi đã dẫn sói vào nhà, nhưng ngu xuẩn hay vô trách nhiệm phủi sạch? Có còn không, có còn không, khi ấy, một mảnh đất hồn người để mà thanh minh? Có còn không, có còn không, một bầu trời xanh mang làn mây trắng và ánh nắng dập dìu, cho ai kia thư thái hít thở? Có còn không, có còn không, trẻ con chạy trên đường nô đùa vui vẻ, tiếng hò ơ ngọt lịm tim người và những chứa chan của Đất mẹ khi xưa?
Nắng tắt rồi. Vinh quang trên vòng nguyệt quế đã phủ bụi dày hàng thế kỷ. Sử ký đã ngủ yên trong thư viện cũ kỹ – trống thênh thang. Chỉ có những bức tượng ngả bóng dài trên nền đá hoa tịch mịch, nhưng đôi mắt vô hồn xa xăm… Bên ngoài kia, người ta vội vã chạy trốn, khi tiếng súng tàn độc và tiếng kêu la quằn quại nối tiếp đuổi nhau không ngừng.
Giữa thành phố, tôi ngẩng cao đầu nhưng không thấy màu trời đâu cả. Mây đen đã phủ kín từ bao năm…
Và con đường này sẽ chỉ dẫn đến tận diệt?
Sống ích kỷ hay chết oan khuất?
Là ai? Là ai?
Ai cho tôi bốn phương độc lập? Ai cho tôi năm tháng tự do?
Và ai, đã cướp đi tất cả những điều ấy?
Đừng cười nữa. Đừng cười nữa.
Hết rồi! Hết thật rồi!
Đừng trông mong gì hết.
Kết thúc, đau chí mạng, nhưng sẽ là một khởi đầu mới. Chỉ là, chẳng biết cho ai? Chỉ là, chẳng biết khi nao? Chỉ là… Tôi sợ. Sợ cái thời lớp lớp anh hùng ra chiến trận không còn nữa. Sợ chìa khóa sẽ giao cho kẻ trộm, còn chúng tôi chỉ biết đớn đau uất hận mà nhìn từ sau song sắt. Trâu chó cày bừa còn chịu roi chịu đói.
Và tôi sợ, vâng tôi sợ nhưng cũng thật mong mỏi: cái ngày ấy.
Lửa sẽ cháy ngút trời.
Máu sẽ đỏ đường đi.
Bởi vì đó là lúc, báo hiệu một thời kỳ mới nhất định sẽ đến. Chí ít, vẫn còn hy vọng.
Leave a comment