Bỉ ngạn lộ khê yên phác phác 彼岸露溪煙撲撲
Thử ốc quân đàm tích thê thê 此屋君曇跡悽悽

Nước hồ lặng, sương giăng giăng, chờ một bóng hạc băng ngang rặng khói xám.
Nhà ngõ nhỏ, bóng người thưa, thấu trong lòng dấu xưa buồn thê thiết…
Vạn vật trên đời khi vỡ đều có âm thanh, chỉ có con tim nát tan trong thinh lặng. Ngước lên trời, gió thổi ướt bờ mi, đôi tay bất giác mở ra: chấp nhận. Lắng tai nghe, nắng soi hồng khóe mắt, môi bình thản khẽ cười: an nhiên.
“Em đã lỡ yêu người không thương em. Em đã muốn những điều quá xa. Mà con tim ngang bướng, không chịu nghe đúng sai.” Chỉ đến khi chấp nhận rồi, em mới hiểu ra…
Để cánh sẻ mãi bay xa…
Leave a comment