SAU NGÀY TẬN THẾ, VŨ TRỤ NÀY VẪN KHÔNG CÓ ANH

Nơi thế giới có những đám mây vàng ửng hồng lơ lửng, có cánh bướm trắng mang đốm sao dập dờn dưới nắng trong, có thuyền thong dong căng một mảnh buồm lá đục, có gã mèo lười ve vẩy chiếc đuôi cong…

Thế giới ấy sóng mây lẳng lặng

Thế giới rất thơ và vô cùng lắng đọng ấy, là thế giới không có con người – ít nhất là chẳng có con người nào đang tồn tại, ngoài em.

Hoặc có lẽ, chắc là, hình như, có anh đấy.

Nhưng em đã lựa chọn không có anh.

Khi tám tỷ người chen chúc trên tinh cầu nhỏ xíu, em nghĩ mình lạc nhau. Ừ, phố đông như vậy. Ừ, đường xa đến thế. Ừ, bao việc quẩn quanh…

Nhưng em biết rất rõ rằng, sau ngày tận thế, vũ trụ này vẫn không có anh.

Phố vắng không dù đường vẫn dài và em thì nhỏ bé…

Em sẽ liếc nhìn anh lần cuối, rồi rời đi. Vì biết, chẳng để làm gì: thêm một giây gần bên rồi cũng như chưa từng có.

Trong thế giới mà em vẽ tranh, ca hát; thế giới mà em say ngủ, mộng mơ; thế giới mà em nhảy múa, vẫy vùng; cả thế giới mà em khóc ướt lòng sông đom đóm; thế giới mà em chỉ có một mình, với anh; thế giới ấy, vẫn không có anh.

Thế giới rất dịu dàng của em, đã từng là trái tim bé nhỏ “mù lòa, chỉ đập vì yêu anh“.

Thế giới rất mênh mang của em, đã từng là đêm sao huyền ảo, kết thành ánh mắt nụ cười của anh.

Thế giới của em, sau ngày tận thế, vẫn lựa chọn không anh.


Comments

Leave a comment