Hà của tôi, “Hà Nội”

A piece of Hanoi, moment in golden hour

Hà của tôi,

Tôi đã nghe âm thanh của hồ hởi Exuberance sounds call me
Len lỏi trong từng ngõ nhỏ thân quen From familiar small alleys
Thế mới biết trong trái tim mình thèm I know deeply in my heart
Một Hà Nội, chẳng rất đỗi dịu êm… Seeking unmellow Hanoi…

Tôi đắm đuối một Hà Nội say mềm I’m in love with sozzled Hanoi
Say nồng đượm từng đêm đông trở gió Sleeping deeply, winter nights
Tôi vẫn mơ một Hà Nội bỡ ngỡ But still dream of vague Hanoi
Lạc trong tim tôi chẳng hẹn chờ… Lost in my heart with no plight…

Em có nhớ góc phố nào gieo thơ You miss poetic street corners?
Em có hay đoạn đường nào cất nhạc You know small lanes of sweet rhythms?
Em đợi tôi, đợi tôi, bằng mộc mạc Wait for me, for me, sincerely
Tôi tìm em, bằng tôi khác, cho em… I’ll give you, another me, darlin’…

22.06.2021

To “Hà”, my Sleeping Beauty – ’cause you’ve just been woken up from a months’ nap. And you gave me the hardest downpour so far in my life. Thanks a lot, tho.

Love.


Comments

Leave a comment