Thực ra người bận rộn lắm: bận vuốt ve nỗi buồn của cánh chuồn nặng móc, bận thầm thĩ cùng đóa dạ hương đêm, bận giém thêm một đụn mây nhợt nhạt, bận trôi dạt trên sóng sánh mạn thuyền…

Này hoa nở một bông,
Này nắng hồng một khắc,
Này, khẽ thôi, đừng nhắc:
Người còn bận tang bồng…

Này hoa nở một bông

Thôi thì người ở – người đi,
Riêng – chung còn ít chút gì hay không,
Dắn lòng bẵng đợi lơi trông,
Tao nhân hẵng rộn giấc nồng bộc tang…

………..

Chỉ là lãng đãng chút thôi.


Comments

Leave a comment