Nếu chúng ta sống ở một quốc gia nào đó, Với tự do và có lẽ là “thác loạn” hơn thế này Nơi người ta sống chỉ vì mình – cuồng quay và ích kỷ Kẻ khóc, cười giữa phố cũng chẳng khiến ai dừng chân Thì có lẽ, giờ này, tôi với ông… Đang ngồi ở một góc đường chật chội Đèn đường thì hỏng và chỉ có tiếng ì ùng của dàn máy dưới lòng đất Dăm ba con người vội vã chạy qua Lại dăm ba chiếc xe từ từ đi mất Chỉ để lại khói và âm thanh gầm gừ xa lạ… Tôi với ông, ngồi ở đâu đó Dõi nhìn theo họ bằng vẻ mặt thờ ơ Gác chân lên bàn và phì phèo thuốc lá Này, tôi hút điếu bạc hà dành cho nữ Còn ông hút cả xì-gà thì cũng mặc ông Tôi sẽ uống whisky còn ông uống bia hay cocktail là tùy ý Tôi mặc áo mùa đông còn ông phong phanh áo mùa hè Tùy tiện mà cụng ly! Tôi sẽ ngửa mặt lên cười ha hả Còn ông sẽ văng tục vài câu gì đó… Đời như một cơn gió ở cái chốn này Cuốn theo quá nhiều bụi và rác rưởi Nhưng ở chốn này ông có thể ngủ vùi Lãng quên đi, chốc lát, những trách nhiệm Quên đi mình là ai Quên đi đi cùng mình là ai Chỉ nhớ là mình đang cô quạnh Và có một người để sẻ chia Thấm thía cái gọi là rét mướt Trong hơi sương và hơi thở ngoằn ngoèo như khói Vẫn có chút ấm áp ở quanh mình Nếu chúng ta đang ở quốc gia nào đó Nơi tôi với ông có thể bắt tay theo kiểu bụi đời Nháy mắt trêu ghẹo một em gái xinh tươi Bận đồ te tua và cùng đánh bạc Hú hét như điên trên đường phố rộng lớn Phóng xe như bay trên xa lộ thênh thang Tụ tập cả một bầy mà ăn chơi nhảy múa Cho hết đêm dài Hết ngày tàn và hết những thở than… Sống “thác loạn” theo đúng cách nhìn của các cụ “bên đây” Chỉ MỘT NGÀY thôi! Nếu chúng ta đang ở một quốc gia khác Có lẽ tôi sẽ khuyên ông Cứ đợi đến khi nào tìm được người thích hợp Đôi ba chục năm nữa cũng chẳng hề gì Còn ông sẽ khuyên tôi Sống độc thân thì hơn cho cả hai người! Tôi sẽ chửi ông là đang trù ẻo Xong rồi cười ngặt nghẽo… Chợt nhận ra nụ cười méo xệch… Chua chát vì mình vẫn đang ở đây Vẫn đang sống trong cái guồng quay này Nơi chúng ta không thể nào thoát được Cứ ngày ngày khoác lên một gương mặt ủ rũ Một điệu bộ rã rời và một bầu tâm sự khôn nguôi Chỉ biết cắm đầu mà đi Chẳng biết đích đến ở lối nào Tôi ám ảnh mình đứng trong một khung hình quen thuộc, Một xã hội khổng lồ những gương mặt giống hệt nhau Áo vest, giày da, va li và laptop Đang đều đặn bước đi Một tấm ảnh ba màu đen – xám – trắng Chỉ mình tôi hoang mang và khủng hoảng Ông gật gù: Cũng giống tôi thôi! Tôi hỏi ông: Vì sao vai chúng ta xuôi? Ông lại hỏi tôi: Vì sao họ nói ánh mắt chúng ta buồn? Rồi cười ruồi – chỉ có café và trà đá Đèn phố đã lên rồi. Về thôi! Đi trên đường tôi đăm đăm nhìn về phía trước Trong ánh sáng hồng hồng của Hà Nội đêm Tôi nghĩ về hết thảy Cảm thấy đời mình đang vùng vẫy vô ích. Tôi thở dài, bảo ông Giá như… Chúng ta đang ở một quốc gia khác Chỉ MỘT NGÀY thôi! Tôi nghĩ Có lẽ chúng ta cần, một khoảng lặng. … Ông nghĩ xem?
Leave a comment