Tôi yêu bầu trời xanh ngăn ngắt ấy, tưởng như lúc nào cũng mang hơi thở thổn thức của mùa hè đầy hoài niệm: sau cơn mưa rào vội vã, nắng mới lên, gió đương thổi, mây còn ngẩn ngơ, trong lành, dịu mát…

Đến Đà Lạt rồi, đặt chân lên những con đường dốc “vừa đi đã mỏi” ấy, lắng nghe trong phút chốc chuỗi âm thanh rì rầm xôn xao, trong tâm trí nao nao như có cánh lông vũ vuốt ve nhè nhẹ, rồi bất chợt bình yên đến lạ… Bảo sao bao giai nhân tài tử rồi nam thanh nữ tú, cứ dập dìu đến đây, để đắm mình trong không gian trong trẻo tinh khôi này, với ước mong ngắn ngủi được tạm trút đi lớp áo choàng bụi bặm cùng chiếc mặt nạ mỏi mệt ưu phiền.
Ngồi một lát, dưới cội thông, bên đồi cỏ hồng, ngắm dòng nước biếc.
Mơ một mộng, sương ướt át, mưa rơi nặng hạt, hơi thở mong manh…
Thành phố này, vội vã đấy, tấp nập nữa cơ, nhưng vẫn hững hờ giấu chôn đâu đó đôi nốt tròn xen vài nốt trắng, ngân nga nhả nhịp gieo sầu tương tư…
Mình quen nhau ư? Chửa bao giờ…
Chưa kịp quay đi, lòng đã nhớ!
Leave a comment