Em thường nhớ
Đến nụ cười Anh nhiều nhất
Sáng trong như trăng bạc
Biển đêm…
Tan trên sóng,
Dát bạc trên mây,Họa nơi đáy mắt này.
Ấy thế nhưng,
Khi em vẽ bằng Tình yêu
Lại không thể nào nhấc bút
Gương mặt anh,
Dẫu chỉ là một chút
Mảng mơ hồ xám nâu lẫn lộn
Em chợt nhận ra:
Anh nào xứng
Níu một chỗ trong tim em. Đừng nói,
Những rung cảm đời em.
Leave a comment