“Có những điều anh đã biết từ lâu“ Song có những điều anh không thể biết! Dù ngàn đời sau sóng biển vẫn biếc, Mây vẫn hỏi lòng: sẽ đi về đâu? “Nhưng giá như không có bắt đầu“, Anh cũng không biết thế nào là hạnh phúc, Chẳng biết đâu là điểm dừng đúng lúc Cho những tháng ngày cô độc “đếm thời gian“. Cũng không tìm đến những bước lang thang Để gặp lại chính anh – trong nước mắt Anh có biết vì đâu mà biển mặn? Có bao người đã bật khóc như anh? Khóc cho 1 giấc mộng không thành. Biết đâu rằng chính anh cũng đáng trách, Để giờ đây 2 ta phải chia cách. Con sóng kia đã ra biển, xa bờ… Em đã chờ, và em còn đợi mãi Một lần thôi! Mong anh sống thật lòng! Mà anh vẫn đứng bên lề lặng câm! Nói yêu em, 1 lần duy nhất! Nếu anh nói… anh nói… Ôi, anh nói… Chắc bây giờ sóng đã chẳng lùi xa… Thôi anh ạ, có những điều anh biết, Song có những điều anh chẳng biết được đâu. Cố níu giữ cũng chẳng được bền lâu. “Nào ai biết mây xanh màu?“ Mây và sóng cứ ngược chiều trôi chảy, Ngàn đời sau vẫn hỏi: vì đâu?
Leave a comment