Anh thân yêu, nghìn lần tha thiết gọi anh như thế…

Anh thân yêu!

Em đã nghĩ đi nghĩ lại nhiều lần: khi những đám mây tan vào nhau, khi gió táp từng đợt từng đợt mưa ướt khung cửa sổ, khi ráng chiều đỏ rực trải đôi lát cắt hiếm hoi lên khoảng sân trống, khi những tòa nhà thắp sáng bao ánh đèn trắng đêm canh chừng phố xá đang thiu ngủ…
Em nghĩ về anh…
Nghĩ về hai chúng mình đã bao lâu chẳng được nằm cạnh nhau trong yên ả mặc lòng; khi mà em có thể khẽ nhón tay lướt trên da thịt anh, còn anh dịu dàng choàng ôm lấy em đang nép mình cạnh bên…
Anh thân yêu! Anh thân yêu của em!
Không gian quanh chúng mình sẽ tỏa sáng, như áng mây cầu vồng ấp ủ đôi ta. Nắng sẽ tỏa một màu trắng trong dịu nhạt, như buổi sớm kia hanh hao mùa đông thư thả, ta được nắm tay cảm nhận từng hơi thở nồng ấm của nhau. Và kìa cơn gió se sẽ vờn tóc em, rồi run run trên má em tựa khi anh vuốt ve nó…
Anh thân yêu,
Em nhớ anh nhiều…
Nhớ đến mức hờn dỗi cả một đóa hoa, rằng cớ sao hoa rực rỡ làm vậy, lại chẳng vì một ngày em có anh. Ấy là em ước thế…
Hoa cứ nở, từng cánh nhung mịn mượt lặng yên mà kiêu hãnh.
Nhưng hoa nở lại tàn, anh vẫn chẳng đến vì em…
Anh thân yêu,
Em mệt quá, thực sự mệt quá.
Thế rồi em bàng hoàng hiểu được nỗi cô đơn mênh mang mịt mùng của chính em, rằng con tim em hoang vắng như sa mạc thời gian – đã quá lâu rồi chẳng vương dấu chân anh.
Yêu mà làm gì khi không thể tỏ cùng nhau, có đớn đau muộn phiền cũng chỉ biết giữ nơi đáy mắt.
Em nói em muốn rời xa anh. Em bảo em cần phải làm điều đó.
Anh đáp, hững hờ: “Em nên đi“.
Vậy mà sao, em còn ở đây, ngồi một mình giữa bóng tối, ngước lên nhìn ánh sao lẻ loi trên đỉnh vòm trời bé vừa bằng một khe cửa.
Anh đâu cần em, chưa bao giờ muốn em.
Em nên đi, phải không?


Comments

Leave a comment